Mai anh về lại chốn cũ, TÌM LẠI DẤU XƯA theo yêu cầu của bạn, người đi xa mấy chục năm mà hồn còn ở lại, không biết Banme bây giờ thay đổi ra sao? Nhà thờ chính tòa ở "cột đèn ba ngọn" có còn đẹp không?
Anh sẽ xoay một vòng...từ trung tâm ngã sáu bắt đầu từ đường Hùng Vương...
Anh sẽ về suối Đốc Học với con dốc dài của những bàn chân nhỏ ngày xưa...Thung lũng phồn vinh đến lạ kỳ...
Banme đang chớm đông, mới qua mùa dông bão, đang mùa hái cà phê nhưng không mấy vui vì giá cà phê đang hạ, nếu không, Banme mùa này đẹp nhất đó. Uống cà phê và hàn huyên với bạn để thư giãn và tìm lại dấu xưa qua từng câu chuyện cũng thú vị lắm phải không. Thăm lại thầy cô để tìm lại cảm giác ngày xưa đã từng có thầy cô bên cạnh.
Mong nhiều lắm !
Các bạn ở Banme, đã mang anh về thì hãy giúp anh mang thông điệp từ quê nhà sưởi ấm những tâm hồn day dứt xa quê.
Cô ơi, chị ơi chờ em nhé!
Bạn ơi, chờ tôi nhé!
(Để xem từng chủ đề, xin mời bấm vào những dòng chữ có gạch dưới)
Cuộc đời giống như một chuyến du hành trên xe lửa: người này lên tàu người kia xuống ga, có những tai nạn, có những chuyện ngạc nhiên ở những trạm này, rồi chuyện buồn tột bậc ở những trạm khác.
Lúc ta chào đời cũng như khi ta bước lên xe lửa, ta gặp những người, ta đã tưởng rằng họ sẽ ở lại với ta suốt chuyến đi: đó là cha mẹ ta! Thật không may, sự thật lại khác hẳn. Song thân đã xuống một ga nọ, bỏ mặc chúng ta thiếu tình yêu thương và sự trìu mến, thiếu tình âu yếm và sự đồng hành của các đấng sinh thành.
Dù sao, lại có những người khác lên tàu, họ trở nên rất quan trọng đối với chúng ta: Đó là anh chị em ta, các bạn bè và những người tuyệt vời mà ta thương yêu.
Có những người xem cuộc hành trình như một buổi dạo chơi.
Có những người khác lại chỉ thấy buồn rầu trong suốt chuyến đi.
Có những người luôn luôn hiện diện và sẵn sàng giúp đỡ những ai cần.
Có những người, khi xuống tàu, đã để lại một nỗi nhung nhớ triền miên…
Có những người vừa lên đã xuống ngay, chúng ta chỉ vừa kịp thấy họ thôi…
Chúng ta ngỡ ngàng vì một vài hành khách mà chúng ta yêu mến lại ngồi ở một toa khác, bỏ mặc chúng ta trong hành trình đơn độc. Dĩ nhiên, không ai có thể cấm cản chúng ta đi tìm họ khắp nơi trên xe lửa.
Đôi khi, thật không may, chúng ta không thể ngồi bên họ bởi vì chỗ đã có người.
Không can chi… hành trình là như thế: đầy thách đố, lắm giấc mơ, nhiều hy vọng… với những lần từ biệt mà không biết bao giờ trở lại.
Hãy cố gắng thực hiện chuyến đi cho tốt đẹp.
Hãy cố gắng hiểu những người ngồi bên mình và tìm ra điều tốt nhất nơi mỗi người.
Hãy nhớ rằng vào mỗi khoảnh khắc của chuyến đi, một người đồng hành nào đó có thể chao đảo và cần được chúng ta thông cảm.
Chúng ta cũng thế, chúng ta có thể chao đảo và sẽ luôn có ai đó có thể hiểu chúng ta.
Mầu nhiệm lớn lao của cuộc hành trình là ta không biết được khi nào ta sẽ xuống tàu mãi mãi. Chúng ta cũng chẳng biết được khi nào các bạn đồng hành chúng ta cũng xuống tàu như vậy. Ngay cả người ngồi ngay bên cạnh chúng ta cũng thế.
Tôi nghĩ là tôi sẽ buồn khi rời con tàu... Chắc chắn như vậy!
Chia tay với tất cả bạn bè đã gặp trên chuyến tàu sẽ đau đớn đấy; để lại những người thân yêu trong cô đơn thì thật là buồn. Nhưng tôi chắc chắn rằng một ngày nào đó tôi sẽ đến ga trung tâm và tôi lại được thấy họ đều đến với một hành trang họ không hề có khi bước lên tàu.
Ngược lại, tôi sẽ sung sướng vì được góp phần làm cho hành trang của họ tăng thêm và phong phú hơn.
Các bạn mến! Tất cả chúng ta, hãy cố gắng thực hiện một cuộc hành trình đẹp và hãy để lại những kỷ niệm đẹp về chúng ta khi chúng ta xuống tàu.
Với những ai đang cùng tôi du hành trên chuyến xe lửa cuộc đời này, xin cầu chúc quý vị Thượng Lộ Bình An!
Tôi vượt biên một mình rồi định cư ở Pháp. Năm đó tôi mới 49 tuổi, vậy mà đi tìm việc làm đến đâu người ta cũng chê là tôi già! Vì vậy, một hôm, khi chải tóc, tôi nhìn kỹ tôi trong gương. Tôi bỗng thấy ở đó có một người có vẻ như quen nhưng thật ra thì rất lạ: mắt sâu, má hóp, mặt đầy nếp nhăn trên trán, ở đuôi mắt, ở khoé môi, mái tóc đã ngả bạc cắt tỉa thô sơ như tự tay cắt lấy. Từ bao lâu nay tôi không để ý, bây giờ soi gương vì bị chê già. Tôi già thiệt, già trước tuổi. Cho nên, tôi nhìn tôi không ra. Từ đó, mỗi ngày tôi ...tập nhìn tôi một lần, nhìn kỹ, cho quen mắt!
Mấy ngày giáp xuân, tôi ngẫu nhiên xem được trên Internet một cuốn phim thiệt ngộ, nhìn quanh chẳng có ai để mà rủ rê xem chung, cũng tiếc. Cái tựa phim gồm cả tiếng Anh lẫn tiếng Tàu. Cái tựa tiếng Anh trần tục lắm: Love Me - Love My Money (Yêu Tôi Hay Yêu Tiền). Cái tựa tiếng Hoa thì gần với tâm tình Việt Nam hơn: Hữu Tình Ẩm Thủy Bão (Thương Nhau Uống Nước Cũng No).
Lâu nay có người vẫn hỏi tôi sao ngó như thích làm một gã thầy tu lãng du trong cõi Phật học hơn là một hành giả nghiêm túc, một tu sĩ cẩn trong chốn Không Môn lặng ngắt thanh tịnh, để cứ thỉnh thoảng viết một bài Điểm Phim đời nhiều hơn đạo. Biết nói sao đây, khi câu trả lời nhiều lắm cũng chỉ là thế này: Hình như chỉ trong những cuộc rong chơi lênh đênh mà cũng liều lĩnh đó, tôi mới có dịp nhìn lại xem lời Phật đã vào được bao sâu, bao xa trong tim óc phàm phu mù mịt của mình. Câu chuyện phim mà tôi muốn kể hầu độc giả ở đây cũng là một dịp rong chơi kiểu đó… Và đối với riêng tôi, cuốn phim rẻ tiền này là một bức tranh minh hoạ sinh động và thú vị cho cái gọi là hành trình nhận thức và tu chứng của một hành giả Tuệ Quán !
Những người khách trên xe buýt nhìn với vẻ thương cảm khi người phụ nữ trẻ xinh đẹp lần dò lên chiếc xe buýt bằng cây gậy màu trắng. Cô trả tiền cho bác tài, và dùng tay dò dẫm từng chiếc ghế ngồi, từ từ đi xuống theo lối đi giữa xe và tìm được ghế trống bác tài đã nói. Rồi cô ngồi vào chỗ, đặt chiếc cặp lên lòng và chiếc gậy dựa vào chân.
Như lửa và ánh mặt trời
(Kính tặng Cô của tụi em, Cô Lâm Thị Thu Thủy)
(Thuở nhỏ vừa đi học vừa bán cà rem,đậu thủ khoa vào trường THBMT khóa 1968, thi đậu vào Đ H Y Dược,đi bộ đội,làm trinh sát, từ chiến trường Campuchia trở về,,,nay là tiến sĩ dược,giảng dạy tại ĐH Y Dược -BBT)
Đây là một câu chuyện có thật, xẩy ra năm lớp 7/1 ( 69-70 ) trong giờ học toán của Cô Lâm Thu Thuỷ. Vừa rồi chúng em rất buồn khi biết tin Cô không được khoẻ nên hôm nay viết lại kỷ niệm này với mong ước sau khi đọc Cô sẽ vui để rồi sức khoẻ theo đó chóng bình phục. Đây là niềm mong ước chân thành mà toàn thể Cựu Học Sinh THTH-BMT ( 68-75 )mến gửi đến Cô.
Những ý nguyện cuối cùng của ngài Alexander Đại Đế khi sắp chết. Ngài Alexander Đại Đế cho triệu tập các quan trong triều đình đến để truyền đạt ba ý nguyện cuối cùng của mình. Ngài phán rằng:
Các Thầy cô hàng đứng dưới : thầy Bùi Dương Chi, cô Nguyễn Thi Phấn, cô Nguyễn Thi Dung, cô Lê Thị Chanh, cô Lâm Thu Thủy, cô Ng Thi Suối Kiết,
cô Ng Thi Trân Châu, cô Dương thi Ngọc Sương, cô Ng Thi Dziễm Bình, cô Hồng Thi Ngoc Cầm, thầy Nguyễn Giõng, thầy Trương Vinh
Hàng đứng giữa : Thầy Trần Đắc Hiền, cô ....., cô Nguyễn Thi Thương, cô....., cô Phạm Thi Ngoc Thanh, cô NguyễnThị Bê, cô Phạm Thi kim Loan, cô Đặng Thị Phấn, thầy Trần Hữu Thủy, thầy Nguyễn Văn Khang
Hàng đứng trên : Thầy Hoàng Trọng, thầy Nguyễn Huy Quang, Thầy Nguyễn Quốc Hùng, thầy Vũ Dang Do, thầy Bùi Tiến, thầy Lê Văn Phước, thầy Huỳnh Nam, thầy Nguyễn Văn Vui, thầy Pham Thanh Phong, thầy Bùi Thế Vĩnh, thầy Cung kim Trạch, thầy Lê Văn Tùng, thầy Cao Bính, thầy Tôn Thất Trai, thầy..., thầy...., thầy..., thầy Nguyễn Đăng Đĩnh, thầy Võ Quí Sĩ, thầy Nguyễn Văn Nhạc, thầy Nguyễn Đình Liễn, thầy Nguyễn Đình Dũng
... có thêm thầy Trần Đại Hiền đứng cuối cùng hàng dưới bên phải
quý Anh, Chị Em cựu Học Sinh Trung Học Ban Mê Thuột thân thương.
Kể từ ngày ngôi trường Trung Học Ban Mê Thuột được thành lập, thấm thoát đã 55 năm trôi qua, với bao lần thay đổi tên trường, với nhiều địa điểm khác nhau; trải qua bao nhiêu biến đổi với thời gian, thăng trầm nổi trôi theo vận nước. Năm 1959 trường chúng ta được toạ lạc trên một khu đất hoang vu phía Đông Ty Công Chánh, hướng Nam phi trường L19 và tồn tại cho đến ngày nay ! Có khác chăng, là những hàng phượng vĩ nay đã già cỗi, những cây trứng cá thuở ban đầu không còn nữa ! Những dấu tích xưa đã và đang tan biến dần theo thời gian !
Thật vậy : ”Thời gian đã cho chúng ta tất cả, nhưng cũng chính thời gian sẽ lấy đi tất cả " ! còn chăng chỉ là những kỷ niệm của một thời dĩ vãng.
Mới ngày nào như những con chim non ngơ ngác bên bờ tổ, lò dò từng bước lạ lẫm vào ngưỡng cửa ngôi trường Trung Học Ban Mê Thuột; bây giờ phần đông đã là những ông bà nội, ngoại. Huống hồ quý Thầy, quý Cô bây giờ tuổi đời đã cao, đi lại khó khăn, đôi khi có muốn đi thăm con cháu hay ghé thăm những em học trò ngày cũ, cũng thấy không còn dễ dàng như xưa nữa.
Trong chiều hướng ấy, Lâm Thu Thủy, là học trò, và cũng là cựu Giáo Sư của ngôi trường mến yêu, nhận được sự khuyến khích và hỗ trợ tinh thần của quí vị Giáo sư đang cư ngụ tại vùng Đông Bắc Hoa Kỳ : Cô Nguyễn Thị Tiên, Cô Trần Kim Đính, Cô Phạm thị Cúc, Thầy Nguyễn Khoa Phước, Thầy Nguyễn Khoa Tuấn, Thầy Phan Ngọc, Thầy Bùi Dương Chi, Thầy Nguyễn Đình Liễn. Tôi Lâm Thu Thủy cũng đã bàn bạc và thông qua với anh Lê Xuân Roãn Hội trưởng Hội HAHTHBM từ mùa thu năm 2008 tình nguyện đứng ra thành lập Ban Tổ Chức để cùng thực hiện “Ngày Hội Ngộ Kỷ niệm 55 năm thành lập trường Trung Học Ban Mê Thuột” tại ThủĐô Hoa Thịnh Đốn vào ngày 3 và 4 tháng 7 năm 2010.
Đại diện Ban Tổ Chức, chúng tôi xin kính mời tất cả Quý vị cựu Giáo Sư, các Anh Chị Em cựu Học Sinh Trường Trung Học Ban Mê Thuột ở khắp nơi trên thế giới, cố gắng thu xếp công việc, và ngày nghỉ để cùng nhau đến tham dự Ngày Hội Ngộ Kỷ niệm 55 năm thành lập trường Trung Học Ban Mê Thuột.
Ban Tổ Chức rất mong ước được đón tiếp tất cả các Thầy Cô, các Anh Chị Em từ bốn phương về Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn, để chúng ta cùng nhau hàn huyên tâm sự, chia sẻ những vui buồn trong cuộc sống, và thăm viếng những danh lam thắng cảnh cùng những di tích lịch sử vùng Đông Bắc Hoa Kỳ.
Trân trọng kính mời
Thay mặt Ban Tổ Chức
Lâm Thu Thủy
Chương trình tổng quát dự trù như sau:
Địa phương tổ chức: Washington D.C
Thời gian: July 3 & 4, năm 2010.
Báo chí : Ấn hành Đặc San Kỷ yếu,
Xin vui lòng đóng góp bài vở và hình ảnh qua email: